TA VẪN CHỜ EM DƯỚI GỐC SIM GIÀ ĐÓ

Từ một bài viết tuyệt, nhớ lại một bài hát xuất xắc ” Thu, hát cho người” của nhạc sỹ Vũ Đức sao Biển , bạn Hội An.Bây tiếng bên nớ bên ni các là mùa thu.

Bạn đang xem: Ta vẫn chờ em dưới gốc sim già đó

Thái Huỳnh – Nov 18, 2011 (TM)

* * *

Tôi viết Thu, hát mang đến người

Vũ Đức Sao Biển

Thulàm việc ấy, tôi nhì mươi tuổi. Tháng 9, ngày thu, tôi trsinh hoạt về quê đơn vị Quảng Nam, ráng cây lũ guitar lên đồi sim xưa. Người chúng ta nghèo thời trung học tập của tôi không còn nữa, chỉ còn phía trên quần thể đền tháp với phần đa thiếu phụ Apsara lặng lẽ khiêu vũ múa ngàn năm.

Thusống ấy, tâm hồn tôi trong trắng lắm, cứ y như loại suối vào cố yên ả xuôi tung bên dưới chân đồi. Mùa thu, hoa syên ổn tím nngơi nghỉ nlỗi một tấu khúc nữ tính. Hoa slặng, loại màu hoa tím nhạt thơ mộng, bình dị thân thu rubi sao mà gợi ghi nhớ mang đến cố gắng. Tôi ghi nhớ hoa, lưu giữ tín đồ. Và úp phương diện sau thùng đàn làm bàn, tôi đặt tờ giấy kẻ nhạc lên, viết Thu, hát cho những người.

Dòng sông nào gửi người tình đi biền biệt. Mùa thu như thế nào cho tất cả những người về viếng thăm bến xưa.

Bản tình khúc thuở 20 bắt đầu với nhị thắc mắc tu trường đoản cú như vậy. Hỏi nhằm nhưng mà hỏi cùng với bao gồm bản thân cùng hiểu được không có câu vấn đáp. Cái tựa ca khúc là Thu, hát cho tất cả những người thật ra là hát cho bản thân mình, hát với mùa syên ổn, tháp cổ, loại sông.

Hoàng hạc bay, cất cánh mãi vứt ttránh mơ. Về đồi sim, ta ghi nhớ fan vô bờ.

Bài Hoàng hạc lâu của thi sĩ Thôi Hiệu bao gồm câu “Hoàng hạc tuyệt nhất khđọng bất phục phản” (Hạc rubi cất cánh một lượt là không trở về nữa). Tôi mang ý thơ của tín đồ xưa nhằm kể tới các bạn bản thân. Ca tự như một tiên tri định mệnh; Cửa Hàng chúng tôi chẳng lúc nào được gặp mặt lại nhau. Sao mà giống nhau cùng với câu thơ của Guillaume Apollinaire từng viết “nous ne nous verrons plus sur terre” (Chúng ta sẽ không còn tao phùng được nữa. Mộng trùng lai không có trên đời – Bùi Giáng dịch).

Xem thêm: Cách Đăng Tin Trên Google Mien Phi Mới Nhất 2020, Cách Đưa Thông Tin Lên Google Mien Phi

Ta vẫn hóng em dưới nơi bắt đầu slặng già kia. Để hái dưng bạn một đóa đẫm tương tư.

Hai câu này làm lắm người vướng mắc. Thực ra, cây syên già không nhỏ dại, đặc biệt là Lúc mọc trên đồi mèo. Có cây cao vài ba ba mét, tỏa nhẵn non quanh năm.Bài hát nhoáng một chút suy nghĩ siêu Lão – Trang về số phận nhỏ fan, tình thân với sự xa biệt:

Thời gian như thế nào trôi bập bồng trên phận người. Biệt ly làm sao không muộn phiền trên vệt môi.

Thời trăng tròn, tôi để lại mang lại cuộc sống thường ngày và bạn yêu thương nhạc Thu, hát cho tất cả những người, Chiều mơ, Tiếng hát trên đồi Tăng Nhơn Prúc. Thờinăm mươi, sáu mươi, tôi vướng lại Điệu bi quan phương thơm Nam, Đêm Gành Hào nghe điệu Hoài lang, Đường về, Mùa Xuân hát bên trên ngọn cây tùng, Xuân ca vô vàn. Điều quái đản là càng về già, âm nhạc của tôi càng vui lên.

Với đời tôi, Thu, hát cho tất cả những người là 1 vệt ấn đẹp mắt, thậm chí còn tạo nên đông đảo giai thoại, lịch sử một thời. Tôi âm thầm suy nghĩ 143 chữ trong phiên bản tình ca sẽ là hầu như viên ngọc quý…

Vũ Đức Sao Biển

Dòng sông làm sao gửi fan tình đi biền biệt.Mùa thu nào gửi tín đồ trở lại viếng thăm bến xưa.Hoàng hạc bay, cất cánh mãi vứt trời mơ.Về đồi sim, ta ghi nhớ fan vô biên.

Ta vẫn chờ em bên dưới cội sim già kia,Để hái dâng bạn một đóa đẫm tương tứ.Đêm nguyệt nạm ta call em vào gió.Sáng linh lan hồn ta khóc lúc nào.

Ta vẫn đợi em trên bao la đồi nương,Trong không bến bờ chiều sươngGiữa thu rubi, mặt đồi slặng trái chínMột mình ta ngồi khóc tuổi thơ rơi.

Thời gian như thế nào trôi bập bồng trên phận bạn.Biệt ly như thế nào ko u sầu bên trên lốt môi.Màu đá quý lên, biêng biếc ánh chiều rơi.Nhạc hoài ý muốn, ta hát bởi vì xa người.Thu hát mang lại ngườiThu hát cho tất cả những người, tình nhân ơi !